EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG

Bài gửi by PHƯƠNG KHANH on Thu Dec 04, 2014 10:22 am


EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG

Từng cơn gió xào xạc khẽ lướt qua, gió như trêu đùa với nắng, mênh mang một khoảng trời tim tím, vướng bận lòng lữ khách lạc giữa ngày tháng hạ.Con đường chiều có những chiếc lá bay bay, gợi chút hồn bâng quơ lạc giữa miền hoài vọng…

Bất chợt! Người con gái xa mờ chợt hiện về trong kí ức, một phút lặng thầm rồi chìm vào làn mây mỏng manh đang trôi lơ lửng không tìm ra bến đỗ và thoáng nghe giọng hát :

“Em đi bỏ mặc con đường
Bỏ lại con đường
Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em”

Nghe giai điệu du dương ấy chợt thấy lòng mình se lại, muốn thoát li nhưng trái tim gầy không theo ý muốn, vẫn mãi chứa đựng nỗi buồn không gọi thành tên.

“Ra đi, em đi bỏ mặc dặm trường
Ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm”

Trịnh Công Sơn dường như hiểu thấu lòng ta , có một chút vị gì đó vừa cay vừa đắng.Nó đắng đến giọt cuối cùng rồi tan chảy trong lòng như liều thuốc ngấm vào máu thịt, ăn sâu vào tận tâm hồn.

“Bỏ mặc đêm dài, bỏ mặc tôi
Bỏ mặc gian nan, bỏ mặc người “

Chiều phai dần, ta không níu giữ được chiều, hoàng hôn chìm vào đêm tối, mang theo hơi sương lạnh, da thịt không lạnh nhưng lòng người lạnh.

“Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai
Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi”

Phía trước con đường còn dài thênh thang mà đâu đó bước chân ta chùng lại, muốn dừng, muốn lùi về sau , để ru lòng mình.

“Bỏ mặc vui buồn, bỏ mặc ai
Bỏ mặc chân không, bỏ mặc người
Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé
Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi”

Còn lại chút gì khi trời đã vào đêm. Chỉ còn cơn gió lao xao … khép vòm trời gợi nhớ về em.

ST


PHƯƠNG KHANH

Tổng số bài gửi : 250
Join date : 04/01/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết