Sắc màu của Phật giáo.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Sắc màu của Phật giáo.

Bài gửi by PHƯƠNG KHANH on Mon Dec 29, 2014 10:39 am

Sắc màu của Phật giáo.






Trên vai mang cánh hạc
Thỏng tay vào cuộc đời
Tìm ai trong say tỉnh
Tỉnh say một cuộc chơi
Hỏi rằng sanh là mộng?
Hay tử là bến mơ?
Mùa thu lãng đãng trở về đưa theo từng cơn gió nhẹ, dịu mát. Cả bầu trời như trở mình sống lại, để chuyển rơi rụng những chiếc lá vàng. Tôi không phải là nhà văn hay thi sĩ để diễn tả những mảng hình chung quanh, nhưng cả bầu trời tuyệt đẹp.
Tôi không nhớ rõ đã quen được con người nầy bao lâu rồi và trong hoàn cảnh nào. Chỉ biết là khi mới gặp nhau mà đã như thân lắm. Tôi là một thanh niên mới lớn, một sinh viên, sống phong trần, xa cha mẹ, anh em, họ hàng …một thân một mình trên đất Saigon. Saigon của những năm trong thập niên 70, lăn lóc trong hoàn cảnh đất nước đang bị chiến tranh, một xã hội đang bị xáo trộn tận gốc. Mọi giá trị tinh thần đều như đang bị định giá lại, tuổi trẻ không biết được ngày mai ra sao? Và, tôi đã gặp vị tu sĩ nầy, cùng học chung lớp với nhau tại Trường Đại học.
Không biết tại sao tôi lại bị quyến rũ bởi dáng dấp thư thái, an nhàn, nhưng tôn nghiêm của người nầy hay như một nhân duyên nào đó. Bạn bè rất nhiều, nhưng rồi tôi lại lân la làm quen với vị tu sĩ nầy.
- Nầy ông , tôi phải kêu ông như thế nào hả?
- Anh cứ gọi tôi tự nhiên, Sư hay Thầy gì cũng được.
- Vậy, gọi là Thầy nha. Sao Thầy đi tu vậy, đi tu hồi nào vậy?  Thầy có chán đời hay gì gì đó….không? Xin lỗi nha, vì hỏi như vậy kỳ quá.
- Anh nói gì là gì hả? À, anh muốn ám chỉ thất tình, phải vậy không?  Rất nhiều người mang thành kiến giống anh. Cứ thấy  mấy ông sư hay ni cô là nghỉ rằng họ là những kẻ chán đời hay thất tình mới đi tu.Thú thật, tôi đi tu từ còn nhỏ, nên chưa hiểu thất tình là gì. Mà anh có  thấy khi nào đứa bé 9-10 tuổi thất tình không há?
Cả hai chúng tôi đều cười, nhất là câu hỏi nguợc lại dí dỏm của ông Sư nầy. Như vậy là tốt rồi. Tình thân giữa tôi và ổng càng ngày càng gần, bớt khoảng cách.
- Thầy à! Mấy thầy tu có bao giờ biết yêu không Thầy?
Vừa hỏi, tôi nhìn thẳng vào mặt của Thầy, tò mò muốn khám phá một phần nào bí ẩn đời sống của vị tu hành. Sao mặt ổng vẫn thản nhiên, cười cười. Một vẻ cười an nhiên, tự tại.
- Anh nghĩ sao?  Người tu chúng tôi đâu phải là người ngoài hành tinh xuống, hì hì…Tôi cũng là con người, cũng biết xúc cảm, biết rung động trước ngoại cảnh, chẳng hạn như sắc đẹp đổ nước nghiêng thùng. Tuy nhiên, Đạo Phật rất tự do. Khi mình không còn duyên tu hay đúng hơn, nếu mình không thể cuỡng lại những đam mê, ham muốn hay yêu đương của mình, mình có thể cởi áo ra tu. không ai cấm hết. Nhưng nếu đã quyết chí tu, thì do tuơng chao mỗi ngày, nên hì hì…mình sẽ chuyển những tình yêu cá nhân làm cho thăng  hoa lên. Từ vị mình dần dần sẽ chuyển hoá thành vị người. Nè, vị người là vô ngã đó nha, chứ không phải vị một người nào đâu- có nghĩa sống cho nhiều người hơn. Khi mình sống vô ngã, mình sẽ thấy con đường rất thênh thang và tâm hồn mở rộng. Và Thầy chợt đọc bài thơ ngắn …
Sao ta nỡ  bắt mùi huơng
Trong đôi tay bé nhốt từng mây hương
Mở tay huơng thoát bay xa
Để hương lan toả, ta - người thảnh thơi
(Minh Thanh )
- Uả mà Thầy cũng biết làm thơ nữa hả? Hay thiệt !



Sáng nay,nghe văn phòng của truờng học, các vị Giáo sư phụ trách lớp và các bạn sinh viên cùng lớp cho biết vị sư đã qua đời và ngày mai, sẽ đem đi hoả thiêu.
Trong gian phòng của Vãng Sanh Đường, chiếc quan tài nằm im lặng, bất động giữa phòng. Chỗ  đầu quan tài, trên cao, sát vách tường, có hình vị Phật cầm hoa sen, tay phải buông xuôi xuống như đang tiếp rước. Khuông hình long lanh hình ảnh của vị Thầy nằm phía dưới, như đang mỉm cười. Bài vị có tên ho, pháp danh…. ngày mất 14.07.1972. Như vậy là đúng rồi! Thầy chết còn trẻ quá. Ước nguyện làm ích lợi cho Đạo, giúp Đời mà ngày nào Thầy tâm sự cùng tôi còn đó. Từ vị sư nầy, tôi học được nhiều, nhiều lắm. Cái cách đi, cách nói, đứng, cười, lý giải, cách sống theo 6 Nguyên tắc sống hoà thuận v.v…đã bao lần làm tôi bình tĩnh, an tâm trong những lúc hoang mang, cùng quẫn  với con đường trước mặt. Tôi không những quý kính Thầy vì là Thầy tu, mà còn là một người bạn thân thiết. Thầy ra đi để lại trong tôi khoảng trống vô biên. Nước mắt tôi rơi xuống, đứng lặng yên thật lâu trước di ảnh của Thầy. Vẫn biết đời sống con người ngắn ngủi, nhưng tình thân thì thật là dài. Và như không dằn được, tôi quỳ xuống. Thầy! Thầy ơi! Tôi buột miệng kêu lên và bất động.
Thầy có tuổi trẻ, tôi cũng vậy. Nhưng con đường Thầy chọn nó đẹp và nên thơ, qua cách sống và lý tưởng của Thầy. Tuổi trẻ của tôi là những nổi loạn, bất mãn, chán đời, vì chỉ có những xáo trộn, điên cuồng nầy mới biểu lộ được sự hiện hữu của chúng tôi. Còn với Thầy thì tuổi trẻ là chia xẻ, ban cho và đi với người để chỉ đến con đuờng an lạc. Thầy thường nói Đạo Phật không phải là các tuợng Phật đang được tôn thờ, là những kinh sách dầy đặc như rừng, mà là phải sống với Tánh Phật của chính mình, mình mới không bị đau khổ và mới có sự an lạc để đem chia xẻ đến mọi người.
ST



PHƯƠNG KHANH

Tổng số bài gửi : 250
Join date : 04/01/2011

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết